DÂN OAN VÀ NGƯỜI ĐẤU TRANH 
CHỐNG CỘNG SẢN CÓ GÌ KHÁC BIỆT?

Vừa qua chúng tôi, những người trẻ hải ngoại có nhận được một lời phát biểu của một người, không biết có phải là dân oan hay không, người này nói như sau:
" Hãy phân biệt rõ người dân oan khác với người đấu tranh chống cộng sản. Đừng lẫn lộn?!"
Vị dân oan này làm chúng tôi ngạc nhiên, nên mạn phép viết vội vài hàng để chia sẻ với bà con dân oan trong nước. Người viết xin trích một đoạn thơ của thi sĩ Phan Huy để chia sẻ vói bà con trước khi vào đề:
Ta người dân đen “thời đại Hồ Chí Minh”

Nghe lời bác đảng lao vào chiến chinh

Tất cả chỉ vì chủ nghĩa xã hội
Tất cả chỉ vì Miền Nam anh em.

Bây giờ thành công đảng quên lời hứa

Chủ nghĩa ngoại lai dị hình nôn mửa

Miền Nam cướp bóc đổ nát tang thương
Cả nước thê lương dưới cờ liềm búa.

Ta thành dân oan, cuộc đời lênh đênh

Nhà cửa, ruộng đất hương hỏa gia đình

Đảng đã cướp hết chỉ còn để lại
Huy chương kháng chiến, tấm bằng thương binh.
(Thơ Phan Huy)


Đầu tiên người viết muốn chia sẻ một điều với bà con dân oan trong nước, việc đấu tranh muốn có kết quả là phải biết định đúng hướng đấu tranh. Không định được hướng đấu tranh, thì chúng ta sẽ phải phí tiền bạc của cải, thời giờ...để rồi không bao giờ đạt được kết quả mong muốn. Một điều cần nhắc nhở: nếu bà con dân oan tự tách ra khỏi cộng đồng đấu tranh ngày hôm nay, chắc chắc là sẻ bị rơi ngay vào quỉ đạo mong muốn của đảng và càng dể bị chúng tiêu diệt. Chúng ta cần phải tỉnh táo để nhận rỏ mục tiêu mà chúng ta phải đấu tranh. Việc đấu tranh của dân oan cần phải kết hợp chặt chẻ với các nhà đấu tranh dân chủ trong nước, có như thế mới đạt được nhiều hiệu quả tốt. Vì nếu quí vị độc hành trong đấu tranh, thì quí vị sẽ không có cơ hội được sự hổ trợ cúa thế giới và bà con HN. Quí vị chỉ nhận được sự hổ trợ của thế giới và đồng bào hải ngoại chỉ khi nào biết đứng chung với hàng ngũ những đấu tranh dân chủ, hay các chính đảng quốc gia chân chánh hiện có trong nước.
Sở dĩ người viết nói như thế, vì đối tượng mà quí vị đấu tranh có cùng mẩu số chung với những người đấu tranh chống cộng sản. Không phải là tôi cố tình gán ghép quí vị vào với cộng đồng đấu tranh để làm gì? mà đó là thực tế của vấn đề, tức là đưa qúi vị đi thẳng vào cái gốc rể của vấn đề đấu tranh ngày hôm nay. Thế nên, nếu như giai cấp dân oan muốn tách ra khỏi cộng đồng đấu tranh, đơn độc đấu đô vật với tà quyền là tùy vào trí tuệ của quí vị không ai có quyền ngăn cấm.

Giải pháp duy nhất để có lại tài sản là phải được sống trong một chế độ tôn trọng quyền tư hữu của người dân, chứ không phải là được thừa hưởng ơn mưa móc của đảng như ngày hôm nay của tập đoàn Mafia csVN. Thích thì chúng cấp quyền SỬ DỤNG đất đai, không thích thì chúng thu hồi. Đừng quên là QUYỀN SỬ DỤNG hoàn toàn khác với QUYỀN SỞ HỮU đất đai.
Điều mà bà con dân oan trong nước cần phải phân biệt thật rỏ: còn chế độ cộng sản, là người dân không bao giờ có quyền sở hữu đất đai, điều thứ 53 này có ghi trong hiến pháp sửa đổi năm 2013, được trích như sau:
"Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý", do đó người dân (tư nhân) chỉ được công nhận quyền sử dụng đất đai và được thực hiện các quyền và nghĩa vụ quy định tại Luật Đất đai năm 2013 với tư cách người sử dụng đất" hết trích.
Điều 53 này ghi rất rỏ: "Nhà nước quản lý tài sản công thuộc sở hữu toàn dân" đồng nghĩa với nhà nước là chủ sở hữu tất cã đất đai trên toàn quốc, người dân chỉ được quyền sử dụng khi nhà nước chưa cần. Một khi nhà nước cần thì nhà nước côn đồ cộng sản có quyền thu hồi đất sử dụng của toàn dân. Đây là điều mà những người dân oan trong nước cần hiểu thật rỏ để vạch ra được con đường đấu tranh cho thích hợp. Câu chuyện về dân oan đã được một thi sĩ Phan Huy gói ghém trong bài thơ dưới đây:

Dân Oan Bần Cố
Xưa đảng đã phong tôi làm bần cố

Bởi tôi chỉ còn chiếc khố trên thân

Và túp lều hương hỏa tiền nhân
Bảo tôi cò mồi những lần đấu tố

Tôi hăng hái nhập đoàn quân tố khổ

Xông vào hội trường tòa án nhân dân

Bịa ra trăm chuyện bóc lột ác ôn
Xỉ vả vào mặt phú ông địa chủ

Đấu tố xong xuôi tôi vào hợp tác xã

Vẫn đói vẫn nghèo vô sản chính chuyên

Bóc lột vẫn còn, áp bức thường xuyên
Địa chủ không còn nhưng còn “ông đảng”

Ông đảng vô cùng gian tham khốn nạn

Vơ vét sạch sành tài sản người dân

Túp lều hương hỏa, cái khố che thân
Tôi chỉ còn đây trên răng dưới dái

Đù cha thằng đảng lật lường mất dạy

Đ…ỗ M…ười Hồ tặc bịp bợm dâm ô

Nay tôi tồng ngồng đứng giữa thủ đô
Làm người dân oan kiên cường bất khuất.
(Thơ Phan Huy)


TÓM LẠI:
Đối tượng để người dân oan đấu tranh, đó chính là cái Hiến Pháp chó chết của đảng csVN làm ra từ những đảng viên đảng csVN trong cái Quốc Hội bù nhìn của chế độ độc tài toàn trị. Thế nên quí vị đang đối đầu với cái Hiến Pháp mất dạy của đảng làm ra, mà đối đầu với hiến pháp là đối đầu với đảng. Cuối cùng thì mục tiêu của dân oan là chống lại với HP và đảng csVN, tức cùng lộ trình của những nhà đấu tranh cho dân chủ tự do, bao gồm những thành phần sau đây:
1. Những nhà đấu tranh cho Nhân, Dân quyền

2. Những nhà đấu tranh cho một nước VN dân chủ tự do

3. Những nhà tu sĩ đấu tranh cho vấn đề tự do tôn giáo
4. Các nhà báo đấu tranh cho quyền tụ do báo chí 
5.Những tù nhân lương tâm, bất đồng chính kiến, các giai cấp bị bốc lột bởi tà quyền cs.....đấu tranh cho công bằng XH
6. Các tổ chức, hội đoàn, liên minh, đảng phái chính trị

Tất cã những thành phần đấu tranh kể trên đều có chung một mục tiêu giải thể đảng csVN, thay đổi hiến pháp, thay đổi bộ mặt xã hội để tất cã cùng nhau chung sống rong bầu không khí dân chủ tự do và đa đảng. Như thế người dân mới có được Dân Tộc Độc Lập, Dân Quyền Tự Do và Dân Sinh Hạnh Phúc.
Đây là những nhận định của người trẻ chúng tôi, tùy sự suy nghĩ chính chắn của bà con dân oan để tìm ra được con đường đi thích hợp trong tương lai. Tương lai bà con đều nằm trong bàn tay của bà con, không ai có thể can thiệp và giúp đở hiệu quả cho cuỗc đấu tranh hôm nay của bà con bằng chính những giọt mồ hội và trí tuệ của bà con. Xin mượn lời của cố Tổng Thống VNCH Nguyễn văn Thiệu để thay đoạn kết: "Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm"
Nguyen Thi Hong 20.7.2017
HIỆN TỰONG PHAN HÙNG VÀ CÁC NHÀ 
ĐẤU TRANH DÂN CHỦ YÊU CỜ ĐỎ

Ôn cố tri tân để biết hướng đi của đám đầu lĩnh Ba Đình qua hiện tượng của Phan Hùng bắt loa hò hét trong ngày tri ân Thương Phế Binh VNCH nơi DCCT ngày 17/7/2017 và hiện tượng các nhà đấu tranh dân chủ trong nước yêu cờ đỏ vạch lằn ranh đấu tranh.
Ngày xưa, khi cộng sản Bắc Việt( csBV) muốn thi hành việc nhuộm đỏ miền nam nên mới đề ra cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN). Dùng hình thức tự phát của người miền nam nổi lên chống chính quyền Sài Gòn để ngụy tạo ra thế chính nghĩa cho việc cướp phá miền nam. MTGPMN là cái vỏ bọc nhung cho bàn tay nhuộm máu tươi của cộng sản Bắc Việt. Với chiến lược này csBV đã qua mắt được dư luận thế giới và thu hút được một số trí thức miền nam mập mờ về bản chất của cộng sản và hồ chí minh. Sau ngày 30..1975 bọn MTGPMN chưa kịp mở sòng ăn mừng thành quả cách mạng thì lưởi hái của csBV đã cắt đứt thân thể MTGPMN ra nhiều mảnh,rồi vất vào thùng rác, thế là MTGP đi vào lịch sử. Bọn csBV chính thức hiện nguyên hình và thu tóm quyền điều hành đất nước từ nam tới bắc vào trong tay.
Song song đó csBV tiến hành san bằng và triệt hạ các giai cấp thượng lưu và trung lưu của miền nam bằng nhiều cách như đổi tiền nhiều đợt, đánh tư sản rồi họ đưa vào vùng kinh tế mới. Cộng sản Bắc Việt đày đọa các thành phần cộng tác với chính quyền SG và số quân nhân công chức của VNCH vào các trại tù được gọi là trại cải tạo. Chúng cướp hết tài sản của các cấp này. Vào SG chúng tha hồ cướp tài sản của dân miền nam liên tục trong mấy năm đầu sau ngày 30.4.1975 thay vì thực hiện quốc sách hòa giải hòa hợp với người miền nam. CsBV đã điên cuồng trả thù thật tàn độc người miền nam bằng nhiều cách suốt 42 năm qua.
Nhìn lại những nước khác như Đức.. sau chiến tranh là họ tiến hành ngay việc huy động tổng lực của người dân để xây dựng lại đất nước, không trả thù những người thất trận. Còn cộng sản BV sau khi chiếm miền nam chỉ biết tập trung toàn bộ nhân vật lực để trả đòn thù lên 25 triệu nhân dân miền nam, đám Mafia này trả thù người sống cũng không tha cho các người chết. Nghĩa Trang Biên Hòa nơi chôn cất quân nhân QL.VNCH, sau ngày 30.4.1975 đã khóa chặt không cho thân nhân người quá cố được vào thăm viếng và tu sửa những ngôi mộ bị xuống cấp. Sau này vì thấy quốc tế chú ý quá nhiều đến cách đối xử phân biệt và phi nhân trái với tinh thần của các hiệp định 1954 và 1973 mà người cs đã ký kết trước mặt các cường quốc tham dự, nên chúng mới đưa tên Thứ Trưởng Nguyễn Thanh Sơn đến đế làm công tác mèo khóc chuột, hòng hòa giải hòa hợp với người Việt Quốc Gia trong và ngoài nước. Chiến lược HG-HH của csBV chỉ nhằm móc túi tiền của cộng đồng tị nạn ở hải ngoại.
Nếu như người cộng sản có thật tâm HG-HH ngay từ sau ngày 30.4.1975, chắc có lẻ giờ này nhưng tên đầu linh khỏi phải chạy đôn chạy đáo để xin tiền các nước tư bản, khỏi phải quì gối trước Thiên Triều để ký những hiệp định bán nước và sát nhập VN vào TC như: Công Hàm 1958 của Phạm Văn Đồng, Hiệp định Thành Đô 1990, hiệp định về cắm móc đường biên giới Việt Trung, các Hiệp định về đường biên giới và vùng Vịnh Bắc Bộ....
Hôm nay đứng trước những thất bại về kinh tế, thất bại trong việc xây dựng quốc gia, việc hội nhập vào cộng đồng thế giới và cuối cùng là không thể HG-HH được với người quốc gia, vì chuốc quá nhiều hệ lụy với nhân dân miền nam nên tập đoàn Mafia csBV đã điên cuồng đổ lên cái xác chết của VNCH và lá hoàng kỳ.
Đây là bản chất thật của cộng sản, không ăn được thì tức thời đạp đổ. Hãy nhìn sự đánh phá của tên Phan Hùng và đồng bọn Dư Lợn Viên vào ngày 17.7. 2017 trước nhà thờ DCCT để thấy việc HG-HH đã phá sản, chúng đang lồng lộn tức tối trước sự lớn mạnh của chính nghia lá Hoàng Kỳ và chế độ VNCH trước đây. Lòng dân nay đã xoay chiều mạnh mẽ không còn ở bên chế độ, đó là hiện tượng báo hiệu chế độ cs đang ở trong thời kỳ chót trước khi con tàu màng tên CHXHCN chìm hẳn xuống đáy biển.

Nhìn việc làm của Phan Hùng và những nhà đấu tranh dân chủ theo định hướng XHCN trong nước đang chọn cờ đỏ là cờ tổ quốc để thấy sự bế tắc của bọn đầu lĩnh csVN đang trên đường bị hồn ma VNCH bóp cổ sắp tắt thở, bọn này lên tiếng rất đồng nhịp. Xin bà con trong nước thật bình tỉnh để nhìn ra được sự thất bại của csVN sau 42 năm được tôn vinh là phe thắng cuộc!! Một chiến dịch tổng bôi lọ và phun độc vào các Cha DCCT, ngưới Việt Tị Nạn khắp thế giới và các Thương Phế Binh VNCH trong nước đang được đám đầu lĩnh Ba Đình thực hiện qua các cơ sở ngoại vi là các dư lợn viên và các nhà đấu tranh DC yêu cờ đỏ, đây là hành động thô bỉ nhất của đám đầu lĩnh Ba Đình đang tức tưởi với các thất bại về mọi mặt. Rồi đây, khi Trump ký sắc lệnh chấm dứt việc chuyển kiều hối, thì ngày tàn của chế độ cs sẽ cáo chung. Bọn đầu lĩnh Ba Đình, khi đánh phá các Cha DCCT để lộ bộ mặt vô thần của chế độ, đánh phá TPB/VNCH càng cho thấy được bộ mặt phi nhân chứa đầy hận thù của cs, người cộng sản đánh phá người Việt tị nạn ở hải ngoại cho thấy chiến lược HG-HH đã phá sản.

Việc làm của tên Phan Hùng và đồng bọn càng làm cho nhân dân trí tuệ VN có thể nhìn thấy được đây là giai đoạn chót của đám Mafia csVN đang túng quẩn vì tài nguyên cạn kiệt, cô đơn trong cộng đồng thế giới. Tuy được tham dự bên lề G.20, nhưng thái độ lăng xăng với Trump của Ma Dzê in VN Nguyên Xuân Phúc, cho thấy csVN đã mạt vận. Tên thủ tướng này không đũ thực lực để kêu gọi sự ủng hộ của các cường quốc tư bản. Việc ôm Trump vuốt ve thân thiện không đúng mức của NXP trong khi được mời đến coi buổi hòa nhạc tại Elphi -Hamburg cho thấy ít nhiều đã làm mất lòng mất lòng người anh cã lát vàng của mình là Tập Cận Bình. Chưa bao giờ đảng cs thất bại về ngoại giao lớn lao như vậy, sự thất bại của Phúc đã đưa CHXHCNVN đứng vào thế cô đơn và tuyệt vọng với cộng đồng thế giới.
Kết luận:
Chính sách HG-HH thất bại hoàn toàn thêm vào đó là chủ trương xây dựng một nền Kinh Tế Thị Truòng theo định hướng XHCN đã đưa đảng và nhà nước cộng sản vào tình trạng khánh tận. Hiện tượng Phan Hùng và các nhà dân chủ yêu cờ đỏ chỉ là những cái loa giải tỏa sự tức tối của đám đầu linh Ba Đình trong lúc cùng đường. Lời khuyên của người viết, con đường sám hối với quốc dân là con đường duy nhất để còn sinh tồn thay vì chết nghẹt thở vì bị hồn ma VNCH bóp cổ.
Nguyên thị Hồng 18/7/2017

Lê máy chém”: ai đã bị chém thời ông Diệm!?

Nguyễn Gia Định
Luật sư Lê Công Định khi trình diện công an phường định kỳ hàng tháng lúc còn bị “quản chế”, một sĩ quan công an từng hạch sách về bài viết của anh nói về Tổng Thống Ngô Đình Diệm nhân ngày 1-11, rằng: “thằng Diệm đã lê máy chém khắp miền Nam để tàn sát đồng bào mà anh ca ngợi nó, lịch sử phải khách quan chứ!”.
Luật sư Định đã khẳng khái gật đầu đáp lại “Đúng vậy, lịch sử phải khách quan, chứ không phải lịch sử bị tuyên truyền…”, và “tôi ngưỡng mộ Tổng thống Ngô Đình Diệm nên kể lại một câu chuyện có thật của tôi trong quá khứ…”.
ÔNG DIỆM CHÉM AI?
Tháng 4 năm 1959, Quốc hội Việt Nam Cộng Hoà thông qua luật số 91. Luật ấy được ban hành ngày 6 tháng 5 năm 1959 mang tên “luật 10-59” về thành lập các “tòa án quân sự đặc biệt”.
Theo luật 10-59, tội bị xử chỉ có hai mức: tử hình và khổ sai chung thân. Xét xử chỉ được phép kéo dài tối đa 3 ngày, không có giảm khinh, không có kháng cáo, bản án thi hành ngay….
Cho đến nay, về phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, chỉ mới nêu được tên người bị chém bởi luật 10-59 là ông Hoàng Lê Kha, Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh.Theo đó, tháng 3 năm 1959, khi ông chuẩn bị đi công tác thì bị người của chính quyền Việt Nam Cộng hòa bắt tại nhà ông Hai Thương, sau đó bị đưa về giam ở khám Chí Hòa (Sài Gòn).
Ngày 2 tháng 10 năm 1959, Hoàng Lê Kha bị kết án tử hình tại tòa án quân sự đặc biệt. Vào lúc 5 giờ sáng ngày 12 tháng 3 năm 1960, Hoàng Lê Kha bị hành quyết bằng máy chém tại Tam Hạp (Trảng Lớn, Châu Thành, Tây Ninh). Khi ấy, ông đang ở tuổi 43.
Chưa có bất kỳ tài liệu nào, kể cả văn thư lưu trữ cho biết những ai đã bị thi hành án tử bằng máy chém. Trong luật 10-59 cũng không có điều khoản nào buộc dùng máy chém cho án tử hình.
Chiếc máy chém được cho là dùng để chém ông Hoàng Lê Kha, hiện trưng bày tại Bảo tàng Cần Thơ, sau thời gian dài đã được trưng bày tại Nhà Bảo tàng Tội ác Mỹ – Ngụy (hiện được đổi tên là Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh) nằm trên đường Võ Văn Tần, quận 3, TP.HCM.
Chưa rõ vì sao chiếc máy chém này lại không được đặt tại Bảo tàng của tỉnh Tây Ninh.
an-ninh-qg-1960-luatso10-59p1
luat-so-10-59p2
VẪN LÀ TRANH CÃI
Sáng 26-09-2014, tại hội trường D, Trường Đại học Khoa học, Xã hội và Nhân văn TP.HCM đã diễn ra hội thảo “Lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà (1955-1975), từ góc nhìn Lịch sử và Lưu trữ học”.
Đây là hội thảo đánh giá vai trò của chính quyền Việt Nam Cộng Hoà trong việc tổ chức và quản lý khối tài liệu lưu trữ trước năm 1975, cũng như việc khai thác sử dụng khối tài liệu này trong nghiên cứu và giảng dạy.
Hoạt động lưu trữ của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa diễn ra trong bối cảnh của cuộc chiến tranh Việt Nam với cuộc chiến với các phe nhóm của Việt Nam Cộng Hòa và giữa lực lượng cách mạng với chính quyền Sài Gòn.
Nghiêm Kỳ Hồng, nguyên Phó cục trưởng cục Văn thư Lưu trữ nhà nước, giảng viên Bộ môn Lưu trữ học và quản trị văn phòng, trong báo cáo “Khái quát về lưu trữ Việt Nam Cộng hoà (1955 – 1975)”, ông đề cập đến sự khó khăn trong hoạt động lưu trữ diễn ra trong thời chiến sự ác liệt. Nhưng ông cũng chỉ ra, ở thời điểm đó, chính quyền Sài Gòn vẫn rất chú trọng đến việc xây dựng pháp luật lưu trữ, tiêu biểu là luật số 020/73 “về văn khố tại Việt Nam”.
Trong báo cáo “Tài liệu lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà trong nghiên cứu, giảng dạy lịch sử Việt Nam hiện đại”, TS. Lê Huỳnh Hoa đến từ Đại học Sư phạm TP.HCM chỉ ra rằng tài liệu về chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có hai sự kiện được ghi chép trong sách giáo khoa và một số sách, giáo trình lịch sử khác cần được làm rõ là “Ngô Đình Diệm ban hành đạo luật đặt Cộng sản ngoài vòng pháp luật”, và “Thời điểm ban hành luật 10/59”.
Bà cũng chỉ ra chính quyền Việt Nam Cộng Hòa là một tồn tại trong lịch sử nhưng lại không thấy sự có mặt của nó trong sách giáo khoa, giáo trình chính thống của Việt Nam dẫn đến sự lúng túng về các thuật ngữ về chính thể này như Đệ nhất, Đệ nhị Cộng hoà,…
PGS.TS. Trần Nam Tiến, mang đến hội thảo báo cáo “Hoạt động ngoại giao của chính quyền Ngô Đình Diệm (1954 – 1975) qua tài liệu lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà”.
Ông kết luận, dưới sự bảo trợ của Mỹ, chính quyền Ngô Đình Diệm bước đầu đã đạt được những kết quả nhất định trong ngoại giao với các nước và để lại một khối lượng tài liệu phong phú và hệ thống, góp phần quan trọng cho nghiên cứu, phục dựng các hoạt động ngoại giao của Việt Nam Cộng Hòa nói chung và thời kỳ Ngô Đình Diệm nói riêng.
Hội thảo nhận được 55 bài viết tham gia, trong đó có 7 bài viết được chọn trình bày tại hội thảo. Tất cả đều chưa được phổ biến rộng rãi.
Chưa thấy tài liệu lưu trữ văn khố nào của chính thể Việt Nam Cộng Hòa lẫn của Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đề cập về việc áp dụng án tử hình từ luật 10-59 đã chém được bao nhiêu người bị tòa án kết tội “Trừng phạt sự phá hoại, sự xâm phạm an ninh quốc gia, sự xâm phạm sanh mạng hay tài sản của nhân dân và thiết lập tòa án quân sự đặc biệt”.
CÂU HỎI CHỜ TRẢ LỜI
Hình ảnh thời kỳ đấu tố của Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc có nhiều đến độ người ta đủ để làm một triển lãm kéo dài trong 3 ngày hồi tháng 9 vừa qua.
Ngay trong vùng hành quân thuộc vùng kiểm soát của Việt Cộng là Mỹ Lai, mà chuyện thảm sát vẫn có đầy đủ hình ảnh cho cả thế giới xem…
Xử bắn Nguyễn Văn Trỗi thì vẫn có phóng viên báo chí đầy đủ để quay phim chụp ảnh lưu lại,… Trong khi đó chuyện xử chém ở giữa chợ như nhiều thông tin từ phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa rêu rao là chuyện tày trời, thì chưa thấy một hình ảnh nào được công bố.?
Ngay cả nhân vật Hoàng Lê Kha được cho là “người cuối cùng” bị chém bởi luật 10-59, cũng không có hình ảnh lưu trữ.
Bút ký chiến tranh của những nhà văn quân đội từ phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cũng chưa thấy tác phẩm nào mô tả về máy chém theo luật 10-59 đã được “rê đi” chém trả thù “những người kháng chiến cũ” ra sao.
Chỉ có “tên Xăm đã dùng dao Mỹ chém đầu chị Sứ” trong tiểu thuyết “Hòn Đất” của nhà văn Anh Đức.
Lưu ý thêm rằng thời đó máy chụp hình ở miền Nam giá bán rất rẻ ai cũng có thể mua được!
NGUYỄN GIA ĐỊNH
* Những hình ảnh chụp lại từ “Quy phạm vựng tập”, Quyển II từ 31/1/1959 đến 31/12/1959, Tòa Tổng Thơ Ký ấn hành năm 1960, phần luật 10-59.
NÉT ĐẸP QÚI PHÁI THANH LỊCH CỦA 
ĐỆ NHẤT PHU NHÂN VNCH
Đối với người phụ nữ là các tín đồ của thời trang, ngoài những bộ trang phục, quần áo váy vóc còn phải có những trang sức khác đi kèm với thời trang . Túi sách, bóp, nử trang được coi là những trang sức để tăng thêm nét qúi phái sang trọng, không thể nào có thể thiếu trên người phụ nữ nhứt là các bà mệnh phụ phu nhân, người của công chúng hàng ngày phải đối diện trước ống kính của truyền thông và quần chúng.

Cái đẹp đến từ giáo dục và truyền thống văn hóa nhân văn của tổ tiên đã ảnh hưởng rất lớn đến quan niệm thẩm mỹ về phong cách ăn mặc của người phụ nữ Việt Nam. Trong nhu cầu làm đẹp của người miền nam VN trước 1975 khác xa với người miền Bắc trong xã hội cộng sản. Nhìn lại một chặng đường dài hơn 50 năm trước về thời trang phụ nữ, phải nói người phụ nữ miền nam vào thập niên 60-70 ( tk.20) trong chế độ tự do, phong cách ăn mặc rất thanh lịch và đẹp.

Người phụ nữ Việt khi còn trẻ vào độ tuổi thah xuân trông thanh tú, về già thì người đàn bà trở nên quí phái, mệnh phụ dễ coi hơn so với với phụ nữ Tây Phương. Về ngoại hình người phụ nữ VN rất đẹp rất hấp dẫn qua mấy câu ca dao truyền khẩu như sau:

Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng chổ nào cũng xinh.
Để nhớ lại một thời thịnh trị trong chế độ tự do của miền VN và phong cách làm đep của người phụ nữ miền nam VN khi chưa bị người cộng sản "Giải Phóng", nười viết xin phép ghi lại nơi đây một đoạn trích trong bài thơ “Thăng Long Thành Hoài Cổ” của Bà Huyện Thanh Quan:
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương
Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương,
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn cau mặt với tang thương.
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ.
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường
Cũng vì cuộc hí trường (30.4.1975) đó mà Sài Gòn đã đổi tên, người Sài gòn với nét đẹp văn hóa truyền thống cũng chỉ còn trong hoài cảm..... Sài Gòn ngày nay đều cau mặt với tang thương, nhìn cảnh vật còn lại của SG ngày hôm nay mà lòng người SG không ai mà không luống đoạn trường.
NÉT ĐẸP QÚI PHÁI CỦA ĐỆ NHẤT PHU NHÂN VNCH
1.Bà Trần Lệ Xuân sinh ra tại Huế, thuộc dòng dõi quý tộc phong kiến nhà Nguyễn nên bà có một vẻ đẹp sắc nước hương trời, cốt cách trâm anh. Dư luận đương thời rất kiêng nể bà bởi quyền lực và nhan sắc hơn người.
Bà Trần Lệ Xuân là vợ của cố vấn Ngô Đình Nhu, em trai ruột Ngô Đình Diệm. Đương thời, bà là ngưới tham dự rất nhiều vào chính trường miền Nam Việt Nam. Dư luận thời ấy có nhiều chỉ trích về bà tuy nhiên phần lớn chỉ là những lời đàm tếu vì nhan sắc và thực tài của bà, nhưng ngược lại mọi người rất kiêng nể bà bởi quyền lực chính trị và nét đẹp khác thường tỏa sáng của bà

                                                     
"Đệ nhất phu nhân" của Ngô gia chính là người khởi xướng kiểu áo dài cổ thuyền, khoét sâu tạo nên làn sóng thời trang áo dài hở cổ mới. Loại áo dài đó vẫn thịnh hành cho đến ngày nay. Năm 1963, Trần Lệ Xuân sang Ý lưu vong. ..
2. Bà Nguyễn Thị Mai Anh (sinh 1931) là một đệ nhất phu nhân của Việt Nam Cộng hòa, vợ của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu. Bà là Đệ Nhất Phu nhân đầu tiên của chính thể Đệ Nhị Cộng hòa (1967 - 1975), có lúc được gọi là Bà Nguyễn Văn Thiệu - ông bà thành hôn năm 1951.

Trong những năm chồng mình đạt đến đỉnh cao quyền lực, không như một vị Đệ nhất phu nhân Việt Nam Cộng hòa của nền đệ nhất là bà Trần thị Lệ Xuân, bà hoàn toàn không can dự vào chính trường, mà đi nhiều vào các hoạt động xã hội. Sắc đẹp của bà trọn vẹn với nét phúc hậu, dịu dàng của một người phụ nữ VN qúi phái trong hàng mệnh phụ phu nhân.
Bà Trần lệ Xuân đã qua đời tại Ý ngày 24.4. 2011. Còn Bà Nguyễn Thị Mai Anh phu nhân cố TT Thiệu vẩn còn sống . Được biết hai đời Tổng Thống VNCH bước đầu tị nạn đều không đặt chân lên nước Mỹ. Bà Nhu sống cuộc đời lưu vong trên đất Ý. Còn Ông Bà Nguyễn văn Thiệu đã xin tị nạn ở Anh Quốc vào năm 1975. Đến năm 1990, ông bà Thiệu chuyển sang định cư tại Foxborough, bang Massachusetts.
Nguyen Thi Hong 17/7/2017
GIAI CẤP CÔNG, NÔNG, NGƯ DÂN 42 NĂM DƯỚI SỰ CHĂM SÓC CỦA ĐẢNG ĐANG ĐI VỀ ĐÂU?
Từng đứng đầu thế giới về xuất khẩu gạo, nhưng chẳng bao lâu Việt Nam đã bị Thái Lan rồi Ấn Độ và cả Campuchia qua mặt. Mới nghe ai cũng cảm thấy nghịch lý, nhưng nghĩ lại thì đây là điều hiển nhiên. Bởi, trong khi các nước luôn đổi mới, thì nghành nông nghiệp của VN dậm chân tại chỗ từ 1996 cho đến hôm nay đã 21 năm. Một giấc ngũ khá dài cho nền nông nghiệp VN, nên nông dân mãi lao đao và nghèo khó.Trên 20 năm qua các quan chức ngành nông nghiệp Việt Nam hầu như chẳng có bước tiến nào khả quan hoặc có kế hoạch hiệu quả nào đáng kể để phát triển ngành nông nghiệp. Quan trọng hơn, thời gian dài trên 20 năm này các công ty xuất khẩu gạo ngoài việc kiếm lợi nhuận kết xù từ người nông dân thì nói chung chẳng có kế hoạch gì để nâng vị thế hạt gạo. Hình ảnh dễ thấy nhất là các Tổng công ty lương thực đều giàu có kết xù các qua đầu ngành thì đi những chiếc xe hơi đắt tiền nhiều tỉ đồng, còn người nông dân thì hàng ngày phải ra đồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời để vất vả kiếm ăn, nhiều khi làm lung cã đời cũng chưa mua được một chiếc xe hơi đắt tiền như các quan tham trong Bộ Nông Nghiệp (BNN), con cái họ thì nghèo đói ngay trên chính mảnh ruộng tươi tốt của mình.
Không thể nghi ngờ gì nữa, năng lực của các đỉnh cao trí tuệ ngành nông nghiệp trong bao nhiêu năm qua quá hạn hẹp. Nhiều chính sách về nông nghiệp không có giá trị thực tế. Nếu chúng ta không có chính sách tốt thì hãy học hỏi các nước lân cận, thậm chí là ngay cả Campuchia. Đừng ngủ quên trên quá khứ xa vời để rồi luôn khư khư ôm chặt lấy những điều kém cỏi. Làm như thế thì chỉ tội cho người nông dân cò phải khổ dài dài trên cánh đồng của mình và kéo theo đó là bao hệ lụy xã hội khác. Những lời bình trên là không các phản động nước ngoài bình, mà từ các loa thông tin của đảng trong nước.
Với khoảng 70 % dân số là nông dân, một lực lượng đáng kề về con số nhân sự. Đói nghèo về vật chất đã là điều đáng sợ, nhưng đến nghèo đói tinh thần thì càng đáng lo hơn. Khi cả hai cơn đói cùng tồn tại trong một con người thì rất dễ sinh ra “Bần cùng sinh đạo tặc”, “Đói ăn vụng, túng làm liều”. Ai cũng biết ngày nay công nhân đình công, dân đi biểu tình là chuyện bất đắc dĩ, phải hành động để duy trì cái no cho bụng.
Chẳng những các quan đầu ngành BNN, mà các quan của bộ Tài Nguyên & Môi Trường cũng chung vai sát cánh với BNN một tập đoàn kém khả năng nhất của đảng cộng sản VN.
Nguyên nhân gay gắt nhất làm cho nghiệp xuống dốc là quyền sở hữu giới hạn làm chủ mảnh đất của mình. Được biết Hiến pháp Việt Nam qui định, đất đai sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện sở hữu và trực tiếp quản lý. Theo luật đất đai, nông dân chỉ có quyền sử dụng đất có thời hạn, trên mảnh đất giới hạn diện tích gọi là hạn điền. Luật Đất đai 2013 có chút cải cách khi nâng thời hạn sử dụng đất nông nghiệp lên 50 năm và mở rộng hạn điền từ 3 ha lên 30 ha cho một hộ nông dân ở những vùng đất rộng như Đồng bằng sông Cửu Long. Tuy vậy câu hỏi đặt ra là ai dám đầu tư lớn khi chỉ có quyền sử dụng đất có thời hạn mà không có quyền sở hữu đất. Khoảng 90% đất nông nghiệp ở Việt Nam nằm trong tay các hộ làm nông nghiệp và trang trại. Phần lớn các hộ nông nghiệp có qui mô rất nhỏ. Diện tích canh tác bình quân mỗi lao động nông nghiệp của Việt Nam chỉ đạt 0,34 ha, chỉ bằng một nửa so sánh với Campuchia, Myanmar hay Philippines. Khi nông dân dân làm ăn phát đạt có lợi tức thì đất đai sẽ bị thu hồi, người nông dân trắng tay - quyền tư hữu bằng chính mồ hôi nước mắt của mình bị đảng tước đoạt. Tương lai VN, không thế tránh nạn nông dân bỏ ruộng nương để lên thành phố để sinh sống, sau đó vì để giải quyết vấn đề kinh tế phải lâm vào cảnh bị đảng thu mua nhân lực lao động để bán sang các nước lân bang. Giai cấp nông dân trong thời cộng sản trị bị bóc lột tận xương tủy từ thế hệ cha đến con.
Còn tầng lớp giai cấp khác thì sao?
Ngoại trừ số ít giàu có ở các đô thị lớn, phần lớn nhân dân lao động, công nhân, nông dân, công chức, tư chức ăn lương…chỉ có được một căn nhà nhỏ, một mái tranh nghèo, một cái ổ chuột tối tăm trong xóm lao động hay dưới gầm cầu. Nhân dân chỉ có cái tổ chim bé nhỏ của mình, nhân dân chỉ có vại cà, con mắm, củ khoai, rẫy bắp, chiếc xích lô đạp, chiếc xe máy để chạy xe ôm, để đi làm mỗi ngày. Nhân dân, những người buôn bán rong ở lề đường không có ai bảo vệ, chỉ biết chạy trối chết khi bị công an đem xe tới xúc về đồn để “làm sạch thành phố.” Ngược với thời chiến, bao giờ nhân dân cũng bị xem như một thứ “tài nguyên”, một “nguồn cơ bắp dồi dào” sẵn sàng cung cấp cho chiến trường để giành thắng lợi trong các cuộc chiến tranh xâm lược mang danh nghĩa “giải phóng” “chống ngoại xâm” .."đánh Mỹ cứu nước"....
Tội nghiệp cho hàng trăm thế hệ những người lính đã ngã xuống trong các cuộc “chiến tranh thần thánh” ấy để rồi cuối cùng đất nước lại lọt vào tay một nhúm “Mafia đỏ” chuyên nghề vơ vét, hút máu chiến sĩ, để làm lợi cho gia đình và cho đảng qua các nghiệp vụ kinh doanh được đảng dành cho đặc lợi, nên nhúm lợi ích này tha hồ ngồi trên mồ hôi xương máu của các chiến sĩ dưới quyền.
Dân là dân nước nước là nước dân ( Phan Bội Châu). “Đất nước” và “Nhân dân”như hình với bóng gắn bó mật thiết với nhau, rất gần gũi, rất thân thiết, có quan hệ máu thịt với nhau, thậm chí không thể tách rời nhau. Nếu như không có mối quan hệ tương quan ổn định giửa nhà nước và nhân dân thì phát sinh ra xung đột là điều khó tránh. Con người Việt Nam dưới chế độ CS không hiện diện, chỉ có Đảng hiện diện. Vì thế Đảng có quyền tham nhũng mà nhân dân không được lên tiếng. Vì thế chính quyền các cấp có thể làm sai mà dân lên tiếng thì bị đem bắt bỏ tù. Mọi tài nguyên và phúc lộc đang dồn về một tập đoàn tham nhũng do Đảng lãnh đạo.

Khi "Nhân Dân" không còn được quyền làm chủ, khi Đảng cướp mất tiếng nói và cả mạng sống người dân thì còn gì để nói đến hai chữ "Đất Nước"?? Đảng đã làm nghèo nhân dân, đảng cướp mất các quyền tự do căn bản, đạp trên đầu của nhân dân mà đi...vậy mà nhân dân vẩn có thể nhịn mãi được sao? cái gì rồi cũng có cái giới hạn của nó, cái bụng của nhân dân ngày hôm nay đã bị đảng bóp vò từng giờ từng phút.
Phải chăng chúng ta đang để những kẻ bất xứng quyết định số phận của chúng ta? Các thế hệ cha ông của chúng ta có yếu đuối cúi đầu chấp nhận như thế không? Các dân tộc khác, từ Đông Âu đến Bắc Phi, có cam chịu như thế không?
Chẳng lẽ nhân dân chúng ta cứ mãi chấp nhận làm nô lệ cho đảng Mafia cs, chấp nhận sống trong tối tăm nghèo hèn hết kiếp này qua kiếp khác?; khi mà tổ tiên chúng ta đã không tiếc máu xương đổ xuống chỉ vì một mong muốn cho cháu con được ấm no hạnh phúc, sống sao cho xứng đáng với giá trị của những con người. Nay dưới sự cai trị của Cộng sản, người dân đã nhận ra sự thật, một sự thật nhục nhã, đó là tất cã tầng lớp giai cấp trong nhân dân, trừ giai cấp đảng viên, đều bị bốc lột, bị đánh lừa, đổ biết bao xương máu để rồi phải sống cuộc đời còn bị kềm kẹp, tụt hậu, khổ cực và thiếu nhân phẩm còn hơn thời thực dân cai trị nữa!
Người dân nghèo VN tự hỏi?
Nếu một đất nước thường tự hào là giàu tài nguyên này, cái quê hương “rừng vàng biển bạc” này là của nhân dân, sao nhân dân chúng ta nghèo khổ đến vậy? Tại sao những chàng trai nông thôn chân lấm tay bùn vẫn ở nhà tranh vách đất? Sao những cô gái quê phải lên thành phố bán thân? Sao bác phu xích lô vẫn còng lưng đạp mỗi ngày, sao lớp trẻ con nhà lao động phải nhễ nhại mồ hôi trong các khu chế xuất, các mỏ than, các nhà máy chế biến hải sản, lâm sản, nông sản…chỉ để kiếm đồng tiền thu nhập chưa đến một trăm đô la mỗi tháng? Sao nhân dân lao động vẫn phải chui rúc trong những căn nhà tồi tàn chật hẹp? Còn các quan tham, bất tài thì ở trong những căn nhà đồ sộ với ruộng đất mênh mông?
Nếu rừng là vàng, biển là bạc thì vàng ở đâu, bạc đi đâu, mà mỗi lần làm đường, xây cầu lại phải vay vốn ODA, vay vốn Ngân hàng Thế giới, Quỹ tiền tệ Thế giới… để xảy ra những vụ tham nhũng nhục nhã như PMU18, như vụ cầu Văn Thánh, như vụ PCI Nhật Bản…và hàng ngàn vụ khác nửa? Nếu đất nước này là của nhân dân thì sao dầu mỏ khai thác nhiều như vậy mà dân không giàu? mà Đảng lại giàu? Giá xăng dầu thì tăng dần theo năm tháng, không bao giờ người dân được giãm nhẹ chi phí xăng dầu khi tiêu thụ, VN nước sản xuất dầu như thế đó sao?
Trong lăng kính chính trị, bất cứ đảng cầm quyền nào đều phải biết đến cái nguyên lý " Dân dĩ thực vi thiên". Một khi đảng cầm quyền không có khả năng để tạo hạnh phúc cho người dân, thì việc người dân nổi loạn để lật đổ chính quyền là đều đương nhiên. VN trong bối cảnh hiện nay, một đất nước đang được cai trị bởi một tập đoàn Mafia bán nước hại dân, sẳn sàng làm kiếp chó bên cạnh chủ Bắc Kinh.

Tóm lại:
Dân tôi không thể nhịn mãi được mà phải dây đi thôi. Dậy mà đi để nghe tiếng kêu cứu, vọng về từ biển cả, dây mà đi để thấy miền trung nước tôi, trắng màu xác cá. Dậy đi! để thấy nổi đau của hàng chục triệu nông dân, ngư dân đang thống khổ vì hạn mặn và biển ngộ độc.
Dậy mà đi đồng bào ơi!! để thấy, một đất nước Việt Nam với lịch sử trên bốn nghìn năm, ngoan cường mà phải chịu sự dẫm đạp của một bọn người vô lương, cầm thú đang làm tay sai cho Tàu cộng, một đám con hoang đang phản bội lại dân tộc và tổ quốc VN, chấp nhận kiếp làm thái thú tại VN. Giờ phút thiêng liêng của lịch sử đã điểm dậy mà đi, để dọn dẹp bãi rác trên quê hương là do đảng cộng sản xả ra. Nay chính người dân chúng ta phải thể hiện đúng quyền làm chủ đất nước là phải có nghĩa vụ dọn dẹp nó đi, chứ không thể đẩy đùng mãi được. Hãy nhìn vào các nhà lao chứa đầy các người yêu nước đang bị đánh đập, hành hạ, bỏ đói trong nghiệt ngã của cái gọi là thiếu trách nhiệm với tổ quốc và đồng chúng ta.Không thể trông chờ vào sự can thiệp của Mỹ hay bất cứ một quốc gian nào khác vì không ai thương dân tộc chúng ta hơn chúng ta được.Hãy đứng dậy trên đôi bàn chân chúng ta trước khi được sự trợ giúp từ bên ngoài.
Một lần đứng lên để làm lại một trang sử mới thật oai hùng để sớm đưa nước Việt minh châu trời đông và bắt kịp đà tiến của thế giới ngày hôm nay, một lần phải đứng lên để cứu chính chúng ta và các giai cấp công, nông và ngư dân đang dần dà chết trong nghèo đói vì sự bất tài của đảng csVN trong việc lèo lái con thuyền quốc gia. 42 năm quá đũ để chúng ta có thể làm được việc này!! Tố quốc và dân tộc đang chờ giờ phút khởi động để đổi thay dòng chảy của xã hội.
Nguyen Thi Hong 16/7/2017

NHẬT BẢN VÀ Mac ARTHUR


MacArthur đến Nhật vơi đôi bàn tay đẫm máu người Nhật. Khi MacArthur rời Nhật về Mỹ, từ nơi dinh phủ ông ở đến Sân bay Atsugi có hàng triệu người Nhật đứng hai bên đường đưa tiễn. Đoàn xe hộ tống đi qua những hàng nước mắt cùng tiếng hô vang dậy của người dân Nhật: Đại nguyên soái! MacArthur được người Nhật vinh danh là 1 trong 12 danh nhân nước Nhật mọi thời đại.
Bị đánh bom nguyên tử, vì sao người Nhật lại cúi đầu kính trọng tướng Mỹ?
Năm 1942 tướng MacArthur dẫn đại quân tấn công Nhật Bản, từ Melbourne đánh thẳng đến Tokyo, hai tay nhuộm máu người Nhật Bản. Vì thế người Nhật hận ông thấu xương.
Chiều ngày 30/8/1945, tướng quân MacArthur ra khỏi máy bay và đặt chân lên đất Nhật, cho dù ông không mặc quân phục và không mang theo vũ khí gì, cũng không có người tổ chức duyệt binh, nhưng thời khắc đó với 70 triệu người Nhật Bản là thời khắc kinh hoàng mà họ không thể quên, trong tâm trí mọi người chỉ còn nghĩ được hai chữ “mất nước”.
Nhưng tướng MacArthur mang quân đến hòa bình, chính nghĩa, khoan dung và dân chủ.

Nền kinh tế Nhật Bản sau chiến tranh rơi vào suy sụp, đến bữa trưa của Nghị viên Quốc hội cũng phải ăn cơm trộn khoai lang, cái đói bao phủ khắp nơi. Lúc này tướng MacArthur gây áp lực khiến chính phủ Mỹ phải hỗ trợ Nhật Bản, thế là 3,5 triệu tấn lương thực và 2 tỷ Mỹ kim tức tốc được gửi đến Nhật. Ông không chỉ giữ lại chính quyền Nhật Bản mà còn đặc xá cho Thiên hoàng, thậm chí còn quan tâm đến số phận của từng người lính bình thường của Nhật Bản, giúp họ tìm con đường sống.
Theo sau ông, 400 nghìn lính Mỹ đã dùng thiện ý và tinh thần hy sinh để chinh phục người Nhật Bản. Khi đó các con hẻm trong thành phố của Nhật rất chật hẹp, một người Nhật bình thường và một người lính Mỹ to lớn nếu gặp nhau cũng khó để đi qua, vì thế thường thì người lính Mỹ sẽ nép vào một bên cho người Nhật đi trước. Người Nhật không thể không băn khoăn tự hỏi, nếu mình là kẻ chiến thắng thì có làm được như thế không?
Sau khi tướng MacArthur đến Nhật Bản, ông lập tức ra lệnh thả tội phạm chính trị, trong đó có rất nhiều Đảng viên Cộng sản, bị chính phủ Nhật bắt giam trong thời gian dài.

Ngày 25/8/1945, quân chiếm đóng của Mỹ cho phép phụ nữ Nhật thiết lập tổ chức của mình; tháng 9 cho công bố Dự luật về vai trò trong bầu cử của phụ nữ Nhật Bản; đây là lần đầu tiên trong lịch sử Nhật Bản, phụ nữ được quyền bầu cử và ứng cử.

Lúc này tại Tokyo có cô kỹ nữ được chọn làm Nghị viên thành phố, nhiều thị dân cảm thấy khó chấp nhận. Nhưng tướng MacArthur nói, mọi người chọn cô ấy để cô ấy phục vụ mọi người, đừng vì cô ấy là kỹ nữ mà kỳ thị bỏ qua. Khi đó mọi người chợt hiểu người được chọn trong bầu cử dân chủ phải là người thay mặt để vì mình làm việc, thế là sau khi hiểu ý nghĩa vấn đề họ đã quyết định chọn bầu cô kỹ nữ kia. Kết quả sau khi trở thành Nghị viên, cô đã không phụ lòng mọi người, làm được rất nhiều việc có ý nghĩa.
Vào ngày 11/10/1945, tướng MacArthur tuyên bố bỏ lệnh cấm báo chí, Nhật Bản được tự do thông tin và tự do ngôn luận. 

Ngày 22/12/1945, ban hành “Luật Công hội”, giai cấp công nhân thực sự có tổ chức của mình. Ngày 1/9/1947, ban hành “Luật lao động”, quy định tiêu chuẩn tiền lương thấp nhất và thời gian làm việc nhiều nhất.
Ngày 3/2/1946, tướng MacArthur chỉ thị cho Tổng bộ Liên minh khởi thảo Hiến pháp Nhật Bản. Chính phủ Mỹ truyền đạt nguyên tắc chế định Hiến pháp cho tướng MacArthur là: Chính phủ Nhật Bản phải do toàn thể cử tri trao quyền và phải chịu trách nhiệm trước toàn thể cử tri. Ngày 3/5, quân liên minh giao ra Bản dự thảo Hiến pháp. Ngày 7/10, Quốc hội Nhật Bản thông qua Hiến pháp. Ngày 3/11, Thiên hoàng cho ban hành Tân Hiến pháp.
Đây là Hiến pháp do kẻ chiếm lĩnh chiếu theo giá trị quan phương Tây áp đặt cho kẻ bị chiếm lĩnh, nhưng lại là bản Hiến pháp đem lại phúc lợi cho nhân dân quốc gia bị chiếm lĩnh. Bản Hiến pháp nhấn mạnh quyền lợi công dân cơ bản của người Nhật Bản, xem những quyền lợi này là “quyền lợi trời cho mà không ai có quyền tước đoạt”. Những quyền này bao gồm: quyền bầu cử, lập hội và tự do xuất bản; không có sự tham gia của luật sư thì không được định tội; bảo đảm quyền cư trú an toàn cho dân, cấm kiểm tra và tước đoạt vô cớ.
Ngày 21/10/1946, Quốc hội đã thông qua “Luật Cải cách ruộng đất”. Chính phủ Nhật Bản mua lại đất đai dư thừa của giới địa chủ, sau đó bán đất lại cho nông dân không có ruộng. Với những nông dân không có tiền mua đất, chính phủ cho vay thế chấp. Tất cả diễn ra không đổ một giọt máu, một mạng người, những người nông dân ai nấy đều có được một phần đất cho mình.
Ngày 31/3/1947, ban hành “Luật Giáo dục”. Theo đó mục tiêu hàng đầu của giáo dục là “tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, bồi dưỡng cho mọi người có lòng nhiệt huyết vì chân lý và hòa bình”. Trường học của Nhật Bản không còn nằm trong kiểm soát của chính phủ mà là do Ủy ban Giáo dục do dân chúng bầu ra quản lý. Việc chọn lựa nhà giáo, sách học và bố trí chương trình hoàn toàn do người dân tự chủ quyết định.
Năm 1952, quân chiếm đóng Mỹ trả chính quyền về cho chính phủ Nhật Bản. Sau 7 năm chiếm đóng, người Mỹ cải cách triệt để con đường phát triển của Nhật Bản, chủ quyền quốc gia từ trong tay kẻ chuyên chế trao lại cho người dân Nhật Bản, những tiền đề tiến bộ đầu tiên này giúp người Nhật bước vào con đường thênh thang.

Hơn 10 năm sau, Nhật Bản trở thành cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, quốc gia phồn vinh, nhân dân giàu có, xã hội ổn định. Có thể nói thêm một câu, quân chiếm đóng của Mỹ không chi một đồng tiền thuế nào của người dân Nhật Bản, chi phí của họ là lấy từ tiền thuế của người Mỹ.

Trong thời gian chiếm đóng Nhật Bản, rất nhiều người Nhật đã viết thư gửi cho tướng MacArthur yêu cầu biếu tặng đất đai của họ. Nhiều phụ nữ can đảm viết thư đề nghị được hiến thân cho tướng MacArthur, nhiều người còn viết “xin hãy cho tôi được sinh con cho ngài.”
Sáng ngày 16/4/1951, Tổng thống Harry Truman phế bỏ chức Tư lệnh quân chiếm đóng và buộc tướng MacArthur phải về nước, sự kiện này chỉ thông báo cho một số quan chức cấp cao người Nhật biết. Nhưng khi ông ngồi lên ô tô thì mới phát hiện, từ nơi dinh phủ ông ở đến Sân bay Atsugi có hàng triệu người Nhật Bản đứng hai bên đường đưa tiễn. Đoàn xe hộ tống đi qua những hàng nước mắt cùng tiếng hô vang dậy của người dân Nhật Bản: Đại nguyên soái!
Người dân Tokyo đứng chật kín hai bên đường, ai nấy rơi nước mắt, họ như hoàn toàn quên chuyện tướng MacArthur là kẻ chiếm đóng đã đánh bại quân đội quốc gia mình. Thiên hoàng đích thân đến sứ quán đưa tiễn MacArthur, tướng MacArthur cũng xúc động rơi nước mắt, nắm chặt hai tay của Thiên hoàng Hirohito.

Khi đưa tiễn, Thủ tướng Yoshida của Nhật nói: “Tướng quân MacArthur đã cứu chúng tôi ra khỏi nỗi sợ hãi, lo lắng và hỗn loạn của thất bại để đưa chúng tôi vào con đường mới do ông xây dựng, chính Ngài đã gieo trồng hạt giống dân chủ trên đất nước chúng tôi để chúng tôi bước trên con đường hòa bình, tình cảm ly biệt mà nhân dân chúng tôi dành cho Ngài không lời nào có thể diễn tả được.”
Uy lực quả bom nguyên tử của Mỹ tàn phá thành phố và nền kinh tế của Nhật Bản, nhưng về phương diện tinh thần, nước Mỹ đã hoàn toàn chinh phục được người Nhật Bản.

LÁ CỜ ĐỎ ĐẠI DIỆN CHO LOẠI "DÂN CHỦ" NÀO?
Trước khi nói về nền dân chủ trong chế độ miền Bắc trước 30/4/1975 và cả nước sau khi lá cờ đỏ được treo khắp miền nam để mừng việc cướp miền nam VN thành công. Chúng tôi sẽ trình sơ lược qua lá cờ đỏ sao vàng mà hồ chí minh đã "rước" vào VN năm 1945. Quốc kỳ Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà là phiên bản từ hiệu kỳ Cờ đỏ sao vàng (hay còn gọi là cờ sao mai) của Mặt trận Việt Minh ở Bắc kỳ từ trước tháng 8 năm 1945. Được chính thức treo lần đầu tiên vào ngày 19/5/1941, lá cờ được treo giữa hang Pắc Bó, khai mạc Hội nghị thành lập Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội. Tháng 8 năm 1945, Quốc dân Đại hội tại Tân Trào đã quyết nghị lấy cờ đỏ sao vàng làm quốc kỳ của nước Việt Nam độc lập. Dù vậy cho tới nay tác giả của lá cờ vẫn không được xác định một cách chính xác (?!). Nguồn: Wiki, nguồn của Wiki. là nguồn của của các trí thức cộng sản viết.
Buồn cười chưa? Tác giả của lá cờ mà đảng dùng từ những ngày đầu cướp chính quyền Trần Trọng Kim tháng 8/1945 vậy mà đảng tới nay vẩn không biết ai vẻ? Hèn chi hồ chí minh là hồ tập chương người hẹ tới nay đảng vẩn coi đó là người Việt rồi xây lăng thờ hơn nửa thế kỷ nay, tốn không biết bao nhiêu là tiền thuế của nhân dân, điều đó không có gì lạ!
Thêm một tức cười nửa là trên 174 tên, bút danh và bút hiệu của hồ bả chó từ năm 1890 thì đảng biết rất rỏ. Quốc kỳ là tiêu biểu cho chế độ mà người cộng sản VN không biết tác giả là ai, ngộ chưa? vậy cờ tổ quốc của những người sống ở miền bắc là loại cờ do người lạ thiết kế rồi....Nếu đem so hình dạng với lá cờ lạ từ bên Phúc Kiến ( 21/11/1933) thì thì con số DNA đạt tới 99, 998% dương tính (có di truyền). Vậy được xem là lá cờ tổ quốc? Một lá cờ do hồn ma của Các Mác, Lê Nin hay người vô danh nào đó vẽ , suy ra cái quốc hội đầu tiên của VNDCCH và QH của nước CHXHCNVN toàn là những đại biểu bá láp. Lá cờ đỏ không xuất xứ mà được coi là cờ tổ quốc (?!) của người miền Bắc, vậy thì làm sao thuyết phục sự tôn trọng của Việt tộc? Quý vị ơi quý vị đang tự hào và tự tôn với lá cờ lạ này à? Chúng tôi những người yêu chuộng tự do dân chủ thì không thể, vì ngoài nguồn gốc không chính danh, lá cờ đỏ còn là lá cờ thấm máu biết bao nhiêu là sinh linh của người dân vô tội tại miền nam VN bị giết hại bởi súng đạn Tàu Nga mà hồ bả chó và đàn quân phi nhân vô thần phá hoại và khủng bố người dân miền nam từ 1955 đến 30/4/1875

Thưa quý vị,
Người miền nam VN chưa bao giờ quên được lá cờ tạo nhiều hệ lụy sau khi quân cướp cộng sản Bắc Việt, đội lốt Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam cướp bóc chém giết dân lành vô tội trên khắp miền đất thuộc chủ quyền của VNCH từ những ngày sau khi chia đôi đất nước 1954, cho đến khi đám quân cướp nước này thành công trong việc xâm lăng miền nam ngày 30.4.1975.
Con số thiệt hại về nhân mạng trong các cuộc hành quân tự vệ của QL.VNCH tính từ 1955-30/41975 vào khoảng 300.000 người và 1.170.000 bị thương. Về thường dân khoảng 2 triệu người bị chết hay bị thương trong những năm 1955-tháng 4/1975.
Cờ đỏ sao vàng được nhân dân miền nam gọi đó là lá cờ máu, máu của hằng triệu người dân lương thiện, vô tội đã đổ ra tẩm liệm, kết tụ bao oan khiên chưa được giải thoát bởi bàn tay sắt máu hung tàn của tập đoàn Cộng sản VN đã thảm sát, đã thủ tiêu cực kỳ man rợ khủng khiếp ở những thời điểm năm 1945 cướp chính quyền, trong phong trào cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, trong 21 ngày tắm máu của gần sáu ngàn sinh linh bị thảm sát tập thể trong Tết Mậu Thân ở Huế, trong cái gọi là tổng công kích Tết Mậu Thân, trong rừng thẳm núi cao, dưới lòng đại dương sâu thẳm, trong các trại lao tù khổ sai trải dài từ Nam ra Bắc sau tháng tư 1975...!!!

I. ĐÁNH TƯ SẢN Ở MIỄN NAM VN
Là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam, ngang hàng sự kiện thuyền nhân VN, và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975. Sự kiện đánh tư sản của Dân Nam thể hiện quyết tâm cướp bóc thẳng tay của Cộng Sản Hà Nội trực tiếp lên đầu lên cổ người dân Miền Nam Việt Nam.
Đặc biệt, Cộng Sản Hà Nội ban hành Quyết Định mang số 111/CP vào ngày tháng 4 năm 1977 do Phạm Hùng ký, chỉ đặc biệt nhằm vào việc tịch thu nhà cửa đất đai của nhân dân miền Nam một cách công khai trắng trợn như Phát Xít Đức đã từng thi hành đối với các công dân Đức gốc Do Thái vào năm 1939.

Các đợt đánh tư sản để cướp bóc người dân miền Nam được Cộng Sản Hà Nội cho ký số X1, X2 và X3.
- Đợt cướp X1 được bắt đầu vào sáng ngày 11 tháng Chín năm 1975 xảy ra khắp 17 tỉnh thành miền Nam và thành phố Sài Gòn.

- Đợt cướp X2 được Cộng Sản Hà Nội tiến hành từ Tháng Ba năm 1978 và được kéo dài cho đến sau Đổi Mới, tức là khoảng năm 1990 thì mới chấm dứt.
- Song song với đợt cướp X2 là đợt cướp X3, đặc biệt tập trung tại Sài Gòn, với một âm mưu kín đáo từ Bộ Chính Trị là trục xuất toàn bộ người Sài Gòn cũ ra khỏi nơi ở, để “Bắc Kỳ hóa” thành phố Sài Gòn.

Sau chiến dịch X3, hàng ngàn gia đình cán bộ CS miền Bắc đã vào Sài gòn sanh sống trong những ngôi nhà ở Miền Nam bị tịch thu. Theo thừa nhận ngắn ngủi từ báo SGGP và báo Công An VC khi bàn đến vấn đề trả lại nhà cho những “đối tượng” bị đánh tư sản oan ức vào tháng 9 năm 1989, ước tính lên đến khoảng 150 ngàn người thuộc gia đình cán bộ gốc miền Bắc vào Sài Gòn sanh sống trong những ngôi nhà của dân Miền Nam bị tịch thu
Đỗ Mười, sau này là Tổng Bí Thư Đảng, lúc bấy giờ thay thế ông Nguyễn Văn Linh làm trưởng ban cải tạo Trung Ương vào Ngày 16 Tháng Hai năm 1976 là người chỉ huy trực tiếp cuộc cướp bóc này lên đầu lên cổ người dân Sài Gòn.
Trong chiến dịch này, số lượng người Sài Gòn phải bị mất hết tài sản và bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI là khoảng sáu trăm ngàn người, tạo ra một sự hoảng sợ hoang man chưa từng có trong lịch sử phát triển Sài Gòn qua các triều đại.
Cuối đợt X3 , ghi nhận của Cộng Sản Hà Nội là có khoảng 950 ngàn người Sài Gòn bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI, không hoàn thành chỉ tiêu đề ra là một triệu hai người!

Sức mạnh kinh tế Sài Gòn tự nhiên bị phá hoại đi đến kiết quệ hoàn toàn sau chiến dịch X3 do Đỗ Mười trực tiếp chỉ huy. Hơn 14 NGÀN cơ sở tiểu thủ công nghiệp tại Sài Gòn rất cần cho nền kinh tế quốc dân, với khoảng 270 ngàn nhân công hoàn toàn bị cướp trắng, đóng cửa với tổng số thiệt hại tài sản trước mắt lên đế gần chín đến hai mươi mốt tỷ Mỹ kim và tiến trình phát triển công nghệ của đất nước trong tự cường hoàn toàn không còn hy vọng để phục hồi.
Riêng về tổng số vàng, nữ trang mà Cộng Sản Hà Nội thẳng tay cướp bóc người dân miền Nam, được các báo đài của Đảng thừa nhận lên đến 4000 lượng vàng – nhưng đây chỉ là con số tượng trưng tính riêng ở Sài Gòn từ tháng Năm, năm 1977 qua tháng Hai, năm 1978 mà thôi. Cộng Sản Hà Nội đã cướp cả thảy trên dưới gần 35 ngàn lượng vàng, tính luôn cả nữ trang và kim cương, trong những đợt ĐÁNH TƯ SẢN cướp bóc thẳng tay lên lên đầu lên cổ nhân dân miền Nam.
Đó là chưa tính đến việc đảng Cộng Sản Hà Nội chủ trương cho phép người Việt gốc Hoa ra đi bán chính thức, nếu đóng khoảng 120 lượng vàng, đã góp vào gần 10 ngàn lượng vàng tổng cộng. Số vàng này theo Bùi Tín, thì dùng để trả nợ cho Liên Xô.
II. KINH TẾ MỚI:
Tất cả những ai tại Sài Gòn bị đảng Cộng Sản Hà Nội cướp nhà, tịch thu tài sản, đều phải đi về vùng KINH TẾ MỚI, là những nơi mà cơ sở hạ tầng cho sanh hoạt chưa được xây dựng, nơi đó chưa có điện nước, trường học, và bệnh Xá. HƠN SÁU TRĂM NGÀN nạn nhân bị cưỡng bức qua đêm phải rời Sài Gòn để về những vùng KINH TẾ MỚI và bỏ lại hết toàn bộ tài sản của mình từ nhà ở, của cải, đồ đạc cho Đảng Cộng Sản quản lý và cướp hết.

Những người bị cướp bóc, tịch thu nhà và sau đó bị dồn lên vùng kinh tế mới

Chỉ tiêu VC đề ra là phải đưa cưỡng bức khoảng gần một triệu người Sài Gòn ra các Vùng KINH TẾ MỚI và buộc họ phải bỏ hết tài sản nhà cửa lại, cho Đảng Cộng Sản Hà Nội quản lý.

1976-1979 1,5 triệu người 95% là từ Sàigòn
1979-1984 1,3 triệu người 50% là từ Sàigòn
Khi đến vùng KINH TẾ MỚI để sống tham gia các tập đoàn sản xuất hay còn gọi tắt là Hợp Tác Xã, “thành quả lao động” của các nạn nhân này được phân phối chia ra như sau:
- 30% trả thuế
- 25% góp cho chính phủ theo giá thu mua của nhà nước;
- 15% trả lương cho cán bộ quản lý ;
- 30% còn lại chia cho các thành viên tính theo số điểm thuế lao động
Như vậy là sản phẩm nông nghiệp từ các nông trường vùng Kinh tế Mới đã bị Đảng CSVN tịch thu hết 70 % và chỉ còn 30% là chia lại cho các thành viên, vốn là các nạn nhân bị tịch thu nhà cửa, các nạn nhân sống trong vùng Kinh Tế Mới.
Ước tính có khoảng 300 ngàn trẻ em bị thất học vì sống ở các vùng Kinh Tế Mới này. Nhân dân miền Nam – cả triệu người đang sống sung túc bỗng lao vào chịu đói kém khổ sở chưa từng có. Nạn đói kém lan tràn khắp mọi nơi, mọi nhà, trước thảm cảnh cướp bóc này của Cộng Sản Hà Nội.
Hàng vạn người dân Sài Gòn đã phải bỏ trốn khỏi các vùng Kinh Tế Mới, đi ăn xin trên đường Về Sài Gòn, đói rách khổ sở. Đây là thời kỳ khốn khổ bi đát nhất trong lịch sử phát triển Sài Gòn.

Công việc đầu tiên sau khi giặc cờ đỏ sao vàng vào cướp được miền nam là đưa hơn 800.000 binh sĩ của quân lực VNCH vào ngay trại cải tạo, để trù dập và trã thù đúng như lời của tên Nguyễn Hộ một cộng sản gộc nằm vùng, ông đã tuyên bố công khai ngay lúc quân cộng sản vào chiếm Miền Nam:"Nhà Ngụy ta ở, vợ Ngụy ta lấy, con Ngụy ta sai!" 
https://ongvove.wordpress.com/…/tr%E1%BA%A1i-c%E1%BA%A3i-t…/
Vợ con của những quân cán chính VNCH bị bắt đi cải tạo trở thành nạn nhân của các biện pháp kỳ thị và ngược đãi. Họ bị đuổi khỏi nơi cư trú và phải đi vùng kinh tế mới giữa những rừng núi hoang vu không có một chút tiện nghi tối thiểu cần thiết cho đời sống. Con cái họ bị kỳ thị gắt gao khi thi cử và không được phép vào đại học. Nhà cửa của họ bị cán bộ cộng sản chia nhau chiếm đoạt, tiền bạc của họ ở ngân hàng cũng không được phép lấy ra. Trong cơn túng quẫn những phụ nữ trẻ đẹp đã bị dồn vào thế làm lẽ mọn cho cán bộ cộng sản để có phương tiện nuôi thân và nuôi con còn nhỏ dại. Những người khác, rủ nhau chạy ùa ra biển, đem sinh mạng của chính mình và của con cái mình để đổi lấy tự do. Phong trào ‘’thuyền nhân tị nạn cộng sản ‘’ đã đánh động lương tâm nhân loại vì trong số hàng triệu ngưòi liều chết ra đi, gần một phần nửa đã nằm trong bụng cá hoặc làm mồi cho hải tặc.
Lá cờ đỏ sao vàng biểu tượng cho tội đồ phản quốc, bội phản dân tộc, bội phản tiền nhân, đê hèn cắt đất cắt biển của Tổ Quốc dâng cho quan thầy phương Bắc, mãi quốc cầu vinh. Cờ đỏ sao vàng là nguyên nhân cho sự nghèo đói, bệnh tật. dốt nát, chậm tiến, lạc hậu, đem đất nước và dân tộc thụt lùi lại thời trung cổ. Vì dưới lá cờ đó qua hơn năm thập niên gọi là “đi làm cách mạng cứu nước cứu dân” và qua “42 năm thống nhất lãnh thổ” mà dân tộc VN vẫn còn nghèo đói và bệnh tật.
Cờ đỏ sao vàng mang ý nghĩa như thế, nếu như ai đó nói yêu cờ đỏ sao vàng, thì cứ yêu không ai cấm! Cờ đỏ sao vàng do bộ đội miền Bắc đã cài cắm lên mãnh đất hiền hòa miền nam đã gây ra không biết bao nhiêu là hệ lụy, một vết thương ung mủ chưa lành.
Vậy mà nay có những nhà tranh đấu mang mác "dân chủ" từng đi tù cộng sản trong nước lên tiếng: "tôi tôn trọng lá cờ đỏ, vì tôi đã sống và lớn lên trong lá cờ đỏ".
Chúng tôi những người trẻ không biết những nhà dân chủ này đang đấu tranh cho loại dân chủ nào: Dân Chủ XHCN hay Dân Chủ Tự Do? Sao không thẳng thắn mà mập mờ trong đấu tranh dân chủ? Nếu như đang đấu tranh cho Dân Chủ XHCN thì chúng tôi không lên tiếng.
Nhưng lối đấu tranh đầy mâu thuẩn như vậy, sao lại có thể là một nhà đấu tranh cho dân chủ? Những con người miệng luôn nói là giải trừ tà quyền cộng sản, nhưng không muốn dứt khoát cái hệ lụy do cờ đỏ sao vàng gây ra trên 7 thập niên qua, như thế là thế nào??
Chúng ta cũng đả biết: người cộng sản ai cũng đều đều nằm lòng “Dân chủ xã hội chủ nghĩa là bản chất của chế độ ta, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước ”Luận điểm cơ bản này của Đảng là luận điểm "gốc" khẳng định những vấn đề chủ yếu nhất, cốt lõi nhất của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa: bản chất và vai trò của nền dân chủ ấy; trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, phù hợp với thời đại và thực tiễn Việt Nam. Đảng cộng sản còn nhấn mạnh: "Dân chủ xã hội chủ nghĩa là nền dân chủ khác hẳn về bản chất và đối lập về nguyên tắc với dân chủ tư sản". 
Nguồn :"http://hocvienchinhtribqp.edu.vn/…/dan-chu-xa-hoi-chu-nghia….
Có những đỉnh cao khác trong BCT/ĐCSVN từng tuyên bố trước quốc dân là: Dân Chủ XHCN hơn dân chủ của tư sản gấp trăm lần hơn (?!).
Tới đây tội chợt thấy có điều gì nghịch lý nơi các nhà dân chủ tôn thờ lá cờ đỏ sao vàng. Họ đả sống trong một chế độ có dân chủ hơn các loại dân chủ khác trên thế giới, vậy họ dấn thân đấu tranh cho dân chủ nửa để làm gì? đề rồi phải đi tù? Hay là quá rảnh không có việc làm chăng?
Lý Bích Thủy, 11.7.2017